| Le 的个人资料Trung Tâm Giáo Dục LÊ QU...照片日志列表 | 帮助 |
TẠP KÝ NHIỀU KỲ: MỘT CHUYẾN TÂY DU (01) - TRẦN HIẾU ĐỄLời nói đầu
Trước tiên, xin được thanh minh đôi lời. Từ thuở đi học, chẳng bao giờ tôi qua được điểm trung bình trong môn Quốc Văn. Cho nên viết một bài văn xuôi cho suông sẻ là chuyện tôi ít dám nghĩ tới. Các bạn đọc cho vui. Nếu không xuôi tai, xin đừng chấp nhứt. Đa tạ.
Dốt văn từ thuở còn thơ,
Còn thi, còn vận, ngu ngơ tới giờ. Chương Một: Đông Kinh và vùng lân cận
Một chiều cuối xuân, chuyến máy bay của hãng ANA cất cánh rời phi trường quốc tế San Francisco. Cuối cùng rồi tôi cũng làm được một chuyến Tây Du. Một chuyến đi mà tôi đã dự tính từ tám năm qua. Dự tính của năm nay cũng không suông sẻ lắm nên mãi tới gần ngày mà vẫn chưa chắc chắn là sẽ đi được. Trước hết, chuyện suy thoái kinh tế toàn cầu làm mọi người, kể cả tôi, do dự, không biết có nên làm một chuyến du lịch xa. Kế đến, hai tuần trước ngày đi, WHO nâng mức báo động toàn cầu lên cấp 6 vì đại dịch cúm heo. Rủi như tôi bị nóng sốt vì cảm mạo thông thường, mà vì dịch cúm heo, lại bị cách ly một tuần ở ngoại quốc thì …”oan Thị Mầu” quá! Tuy nhiên, trong cái rủi lại có cái may. Vì những lý do trên mà giá vé lại rẻ. Thôi thì đánh liều, nhứt chín nhì bù vậy!
Chuyến bay không có gì đáng nói ngoài cung cách phục vụ chu đáo của các tiếp viên hàng không Nhật. Không tài nào ngủ được trên các chuyến bay đường dài…
Ngày đầu tiên
Mười một giờ đồng hồ sau, phi cơ hạ cánh xuống phi trường quốc tế Narita, Nhật Bản. Ra khỏi phi cơ, cảm thấy nóng và oi bức. Giống thời tiết bên nhà! Bên trong terminal, mặc dù nhiều hành khách và nhân viên, nhưng vẫn yên lặng và rất sạch sẽ. Ngay cả overhead public announcement cũng không “oang oang”. Không gặp khó khăn nào khi qua trạm di trú và quan thuế. Phải nhìn nhận rằng cung cách phục vụ chuyên nghiệp và sự lễ độ của các nhân viên Nhật, công cũng như tư, làm cho khách vãng lai cảm thấy welcomed.
Thủ tục giấy tờ xong, tôi đi tìm quầy Japan Railway (JR) để đổi Japan Rail Pass Voucher. Xin mạn phép được mở ngoặc ở đây, nếu không có ý định tham gia các tours du lịch, các bạn nên mua Japan Rail Pass để có thể tùy nghi tung hoành ngang dọc khắp nước Nhật vì vé xe lửa mua tại đây rất mắc. JR Pass có hiệu lực bảy ngày giá khoảng USD 300 (cho người lớn). Trong khi đó, một vé khứ hồi Tokyo-Kyoto cũng tròm trèm giá đó.
Lấy chuyến xe Narita Express (xài JR Pass) từ phi trường về Đông Kinh, chỉ một tiếng sau là tới trạm Shinagawa ở Tây Nam thủ đô. Trong nhà ga, hàng ngàn người lũ lượt ngược xuôi khắp mọi nơi. Lần đầu tiên, phải đối diện với một “biển người” như vậy, tôi khựng lại, chưa nghĩ ra phương cách để đi tới. Bỗng nhớ đến chuyện “Việt kiều” không dám băng qua đường, lần đầu tiên về Sài Gòn. Chỉ còn cách duy nhất là nhắm hướng muốn đi và tiến tới. Tức thì dòng người tự động dạt ra, như Moses vượt qua Hồng Hải thuở nào…
Đêm đầu tiên tại Nhật, tôi được người bà con dẫn đi dạo phố và ăn sushi. Mặc dù đã gần 23 giờ đêm nhưng ngoài đường phố cũng như tại các tụ điểm giải trí, các quán ăn đều đông nghẹt. Được giải thích là người Nhật, ở các thành phố lớn, có thói quen ăn nhậu, vui chơi cùng bạn bè, đồng nghiệp sau giờ tan sở. Dường như họ phải sống trong khuôn khổ gò bó, phải cư xử với nhau tại trường sở theo đúng cung cách mà xã hội Nhật đã đặt ra, nên khi được thư giãn thì họ “bung” và “quậy tới bến” tại các nơi giải trí. Đến cuối ngày, họ có thể “sống thật” cho đến khi đáp các chuyến tàu đêm cuối cùng để về nhà…
Các bạn hỏi, “Còn món sushi ở Nhật thế nào?” Số dách! Cá tươi đến độ không nếm thấy vị tanh. Nếu đến những tiệm hạng trung thì giá cả cũng xấp xỉ các tiệm sushi ở Cali, nhưng phẩm chất lại ngon hơn nhiều. Thiên đường cho những ai thích sushi!
(Còn tiếp) 引用通告引用此项的网络日志
|
|
|