Le's profileTrung Tâm Giáo Dục LÊ QU...PhotosBlogLists Tools Help

Blog


    TẠP KÝ NHIỀU KỲ: MỘT CHUYẾN TÂY DU (05) - TRẦN HIẾU ĐỄ

    Tiếp theo
    Ngày thứ bảy
    Sáng nay, chúng tôi đến tourist office để xin bản đồ xe bus thành phố để làm một self-guided tour. Trạm dừng chân đầu tiên là Ginkaku-ji (Ngân Các Tự). Nghe tên tưởng là chùa giác bạc (như Kim Các Tự giác vàng), nhưng thật ra ngôi chùa này không hào nhoáng lắm. Ngân Các Tự  được Tướng Quân Ashikaga Yoshimasa cho xây năm 1482, dựa theo Kim Các Tự, để làm nơi an dưỡng khi về già. Khung cảnh nơi đây còn tĩnh mịch hơn cả Kim Các Tự vì có rất ít du khách đến đây thưởng ngoạn. Ở ngoại vi của chùa có một con kinh đào mà con đường dọc theo đó, được mệnh danh là Tetsugaku-no-michi hay Philosopher's Walk (Triết Học Chi Đạo). Tương truyền rằng Giáo sư Triết Nishida Kitaro của Đại Học Kyoto thường hay thiền khi đi dọc trên lối này. Dọc theo lối đi này là hàng cây anh đào Sakura. Nghe nói vào đầu mùa xuân, cả con đưòng ngập hoa đào trông rất đẹp. Đến Kyoto vào mùa hè nên chỉ có lá xanh thôi. Nhưng nhờ vậy mà mát mẻ, dễ chịu. Nghe nói mùa thu ở đây cũng nên thơ lắm nên lần sau có dịp sẽ ghé lại.
     


    Ginkaku-ji, Kyoto

    Trong khuông viên Ginkaku-ji, Kyoto
     
    Kế đến, chúng tôi ghé qua Otowa-san Kiyomizu-dera (Âm Vũ Sơn Thanh Thủy Tự) trên đường trở về ga Kyoto. Từ đường cái, phải leo một con dốc khá dài mới tới chùa. Chùa được xây năm 798 và là một di sản UNESCO. Tất cả các tháp, điện trong chùa được xây cất mà không dùng đến một cây đinh. Tên chùa được đặt theo tên dòng thác Otowa, nước trong suốt chảy ra ba đường rãnh phía sau chánh điện. Nếu  khách viếng chùa uống nước chảy từ ba rãnh này sẽ được sự khôn ngoan, sức khỏe và sự trường thọ. Tuy nhiên, không ít người Nhật nghĩ rằng, nếu ai tham lam mà uống nước từ cả ba dòng, sẽ chuốt lấy sự bất hạnh.
     
    Kiyomizu-dera, Kyoto
     
    Trong khuôn viên Kiyomizu-dera
     
    Kyoto cũng là nơi nổi tiếng với các geisha (vân gia), tập trung tại khu Gion (Kỳ Viên). Khu vực này chỉ nhộn nhịp sau khi hoàng hôn về nên tôi không có dịp nhìn tận mắt các cô geisha (ở Kyoto họ được gọi là geiko hay vân tử) danh tiếng này. Gion là khu vực geisha nổi tiếng nhất nước Nhật hiện nay. Vả lại vì không được rủng rỉnh xu teng nên xin nhường lại cho các bậc phú gia.
     
    Với muôn vàn tiếc nuối, tôi và gia đình rời Kyoto để trở về Tokyo. Trên chuyến shinkansen này, tôi mới để ý một chuyện. Từ nhân viên xét vé đến các cô đẩy xe bán thức ăn, họ đều cúi chào hành khách khi bước vào cũng như khi rời toa xe. Một ấn tượng đẹp mà tôi không bao giờ quên!
     
    Về đến Tokyo 20 giờ tối. Thành phố vẫn đông nghẹt người. Có người so sánh là lấy New York City rồi ép lại còn một phần tư diện tích là thành Tokyo. Tôi chưa từng đến New York nên không dám có ý kiến. Chỉ biết mật độ dân số ở Tokyo thật kinh khủng. Do đó nếu được hỏi tôi thích nơi nào hơn, thì câu trả lời sẽ là Kyoto. Nếu có duyên may thì mong là sẽ còn dịp ghé lại Kinh Đô. Lưu lại một vài tháng? Khi trở về Mỹ, chắc tôi phải mua vé số mỗi tuần…
     
    Còn Tiếp
    Kỳ sau: Những ngày cuối ở Nhật

    TẠP KÝ NHIỀU KỲ: MỘT CHUYẾN TÂY DU (04) - TRẦN HIẾU ĐỄ

    Tiếp theo
    Kinh Đô Hoàng Cung (Kyoto Imerial Palace), như tôi đã nói ở trên, không có hào lũy bao bọc chung quanh, là cung điện chính thức của hoàng gia Nhật, mặc dù Nhật Hoàng và hoàng hậu ngự ở hoàng cung tại Đông Kinh. Đây là nơi diễn ra lễ lên ngôi của Thiên  Hoàng Taisho (Đại Chánh) và Showa (Chiêu Hòa), tức là Ông Nội và Cha của Nhật Hoàng hiện nay. Ngày nay, Hoàng Cung có tổ chức những guided tours mỗi ngày nhưng phải ghi danh trước. “Đặc quyền” của tour du lịch mà tôi có nhắc tới bên trên là họ đã xin phép trước với Imperial Household Agency. Trưóc khi vào bên trong khuôn viên, mỗi ngưòi phải kê khai lý lịch với Imperial Household Agency. Bước qua Seishomon (Thanh Sở Môn) để vào bên trong “cấm thành”. Theo bảng chỉ dẫn, chúng tôi đi lần tới trước ngôi điện quang trọng nhất của Hoàng Cung. Đó là Shishinden (Tử Thần Điện), là nơi hai vị Nhật Hoàng kể trên lên ngôi. Phụ chú, chữ Tử ở đây nghĩa là màu tím chứ không có nghĩa là… “đi bán muối”. Muốn vào Shishinden phải qua Shomeimon (Thừa Minh Môn). Không biết vì lý do gì nhưng họ không cho vào tới trong sân điện nên chỉ nhìn được từ ngoài xa vào. So với Nijo-joKinkaku-ji thì kiến trúc của Hoàng Cung có vẻ như ít cầu kỳ hơn. Cũng không uy nghi, đường bệ như hai nơi kia. Đi xa hơn, bên hông trái của điện này là Oike-niwa (Ngự Trì Đình), một cái hồ ở giữa một khu vườn. Có một chiếc cầu cây bắt ngang rất nên thơ. Ai được cùng cố nhân sánh bước trên cầu thì còn gì bằng… Đến đây kết thúc tour của chúng tôi. Chỉ mới khoảng hơn 12 giờ thôi nên, sau khi dùng cơm trưa xong, chúng tôi đáp xe lửa đi Nara, một thành phố nhỏ nằm cách Kyoto một giờ đồng hồ.
     
     
    Shishinden nhìn qua Shomeimon, Kyoto
     
     
    Oike-niwa bên trong Hoàng Cung, Kyoto
      
    Nara-Shin (Nại Lương Thị), nằm ở phía Nam của Kyoto, đã từng là kinh đô của Nhật từ năm 710 tới năm 784. Nổi tiếng nhất ở Nara là Todai-ji (Đông Đại Tự). Đông Đại Tự được bắt đầu xây cất vào năm 728. Ngày nay, chùa nằm trong Công Viên Nara. Trong công viên này có hàng ngàn cô chú nai đi lại tự do (và cả ngoài đường cái nữa) và thường được du khách cho bánh ăn, nên rất dạn dĩ.
     
     
    Nara Park, Nara-Shin
     
    Kiến trúc danh tiếng nhất trong Đông Đại Tự là Daibutsu-den (Đại Phật Điện), một di sản văn hóa UNESCO. Đại Phật Điện là kiến trúc bằng gỗ lớn nhất thế giới và trong đó có đặt tượng Đức Đại Nhật Như Lai to nhất thế giới. Tượng Phật cao gần 15 mét và nặng khoản 500 tấn. Điện này được tái thiết lại vào năm1709 sau hai cơn hỏa hoạn. Thập phương bá tánh và các đoàn học sinh đi field trip đến viếng Đông Đại Tự rất đông. Có điểm đặc biệt là các field trips cho các học sinh trung học ở Nhật thường đến các chùa hoặc các đền Shinto (Thần Đạo). Chắc có lẽ vì ở Nhật có quá nhiều chùa chiền, đền thờ chăng?
     
     
    Daibutsu-den, Nara
     
     
    Tượng Đức Đại Nhật Như Lai
     

    Trước Đại Phật Điện, Nara
     
    Chúng tôi rời Nara, về đến Kyoto cũng đã chạng vạng, thành phố đã lên đèn. Trọn một ngày đi thăm viếng khắp nơi, qua hai thành phố “cố đô”, viếng bốn di tích lịch sử, nên mệt nhoài! Phải dưỡng sức để sáng mai còn đi dạo Kyoto tiếp, trước khi về lại Tokyo.
     
    Còn Tiếp
    Kỳ sau: Ngân Các Tự, Kyoto


    TẠP KÝ NHIỀU KỲ: MỘT CHUYẾN TÂY DU (03) - TRẦN HIẾU ĐỄ

    Tiếp theo
    Chương Hai: Kyoto và Nara
    Ngày thứ năm
    Sáng nay, chúng tôi lấy xe lửa cao tốc shinkansen đi Kyoto (Kinh Đô). Kyoto đã từng là kinh đô của Nhật hơn 1000 năm, từ 794 đến 1868. Mặc dù Minh Trị Thiên Hoàng chọn Đông Kinh làm thủ đô năm 1868, một số người vẫn xem Kyoto là kinh đô vì vị Hoàng Đế này đã không có chiếu dụ nào về việc thiên đô.
     
    Chúng tôi đến ga Kyoto lúc giữa trưa. Đây là nhà ga lớn thứ nhì ở Nhật, với chiều cao 15 tầng, đưọc khánh thành năm 1997. Bên trong ga có khu thương mại, khách sạn và rạp chiếu bóng. Cũng như tại các ga xe lửa ở những thành phố lớn khác, bạn sẽ không tìm được rác rưởi hay tàn thuốc dưới đất mặc dù có hàng vạn lượt người qua lại nơi đây mỗi ngày. Bí quyết của họ? Họ đều bỏ tàn thuốc vào những hộp nhỏ bỏ túi đem về nhà. Ngưòi Nhật cũng có thói quen không vứt rác ở ngoài đường hay nơi công cộng, mà đem về nhà bỏ. Được dạy từ lúc nhỏ. Dạy con từ thuở còn thơ là vậy.
     
    Sau khi check-in vào khách sạn, chúng tôi thả bộ đến viếng Higashi Hongan-shi (Đông Bổn Nguyện Tự). Đây là ngôi chùa chính của một tông phái Phật giáo cùng tên, được thành lập năm 1602 bởi Tướng quân Tokugawa Iseyasu khi ông chia Jodo Shinshu (Tịnh Độ Chân Tông) ra làm hai phái, Đông và Tây, để làm giảm uy tín của tông phái này. Vì ngôi chùa đang đưọc tu sửa, nên chúng tôi chỉ chiêm ngưỡng được vòng ngoài mà thôi.
     
    Goei-do mon (Ngự Ảnh Đường Môn) trước Hagashi Hongan-ji, Kyoto

    Ngày thứ sáu
    Sáng nay, chúng tôi tham dự một tour Kyoto bằng xe bus để viếng Nijo-jo, Kinkaku-ji và Hoàng Cung. Đi tour có lợi điểm là họ chọn sẵn những nơi đặc thù của thành phố và “đặc quyền” mà tôi sẽ nói tới trong đoạn sau.
    Nijo-jo (Nhị Điều Thành), một trong những Di sản Văn hóa Thế giới của UNESCO, được xây cất năm 1602. Lâu đài được dùng làm dinh thự cho các Tướng quân dòng họ Tokugawa khi họ đến Kyoto để triều kiến Thiên hoàng mặc dù Tokugawa Shogunate đặt “thủ phủ” ở Edo (nay là Tokyo). Bước qua karamon (Đường môn), bạn sẽ thấy Điện Ninomaru, gồm năm biệt thự nối liền với nhau bởi hành lang. Điểm đặc biệt là để đề phòng quân thích khách, sàn gỗ ở hành lang được xây đặc biệt như một hệ thống báo động.  Khi ai bước lên, sàn sẽ phát ra tiếng động như tiếng chim kêu. Do vậy, nó có tên là “nightingale floors.” Các phòng được chạm trổ hoa văn công phu và tường được trang trí bằng các bức tranh của các họa sĩ danh tiếng đương thời. Rất tiếc là không được phép chụp hình…
     
    Karamon trước Nijo-jo, Kyoto
     
    Chung quanh lâu đài là hai vòng thành cao. Lát nữa đây, chúng tôi sẽ đến thăm Hoàng Cung, nơi mà chung quanh không có vòng thành nào cả. Nói thế để các bạn hiểu rằng, Thiên Hoàng được thần dân sùng bái nên không sợ bị ám hại. Còn Tướng quân thì ngược lại…
    Trong khuôn viên của Nijo-jo có nhiều thủy viên (water garden) rất đẹp. Đi guided tour kiểu này có cái hay là thăm được nhiều nơi đặc sắc. Nhưng lại không có đủ thì giờ để chiêm ngưỡng cái hay, cái đẹp cho được cho thấu đáo. Người hướng dẫn lúc nào cũng hối xem cho nhanh để còn kịp giờ đi coi… Kim Các Tự.
     

    Điện Ninomaru, Nijo-jo, Kyoto
     
    Kinkaku-ji (Kim Các Tự) nằm về hướng Tây Bắc của Nijo-jo. Đúng ra phải gọi là Rokuon-ji (Lộc Uyển Tự). Kim Các chỉ là một những ngôi đền danh tiếng trong Lộc Uyển Tự. Nhưng có lẽ đó là nơi được thăm viếng nhiều nhất ở đây nên mới người ta mới gọi là Kim Các Tự. Được xây cất vào năm 1397 như biệt thự dành cho Tướng Quân Ashikaga Yoshimitsu để dưỡng hưu. Sau đó, biệt thự này được biến thành chùa Thiền môn. Kim Các được giác vàng óng ánh, phản chiếu mặt hồ thật đẹp. Tưởng rằng đây là một kiến trúc cổ, nhưng thật ra nó chỉ mới được tái thiết năm 1955 sau khi một nhà sư, trong một cơn khủng hoảng tinh thần, đã thiêu rụi năm 1950. Phong cảnh nơi đây thật tĩnh mịch, trang nghiêm. Vào đây, tôi cảm thấy như muốn gột bỏ đi tất cả bụi hồng trần. Tôi muốn hưởng cái không khí vô ưu ở đây. Chưa muốn trở lại với cõi đời ô trọc… Nhưng mưu sự tại nhân, mà thành sự tại thiên nên tôi lại bị lôi về với thực tại khi hướng dẫn viên lại hối chúng tôi trở ra xe để đi đến địa danh kế tiếp. Tiếc hùi hụi!
     
    Nơi kế tiếp mà chúng tôi được đưa đến viếng là một thái cực với Kim Các Tự. Nơi đây tập trung “quyền lực” của Nhật Bản. Tôi mở ngoặc kép ở đây vì thực quyền tối thượng ở Nhật trước năm 1868 nằm trong tay các Tướng quân ngự nơi Nijo-jo khi họ đến Kyoto để “diện kiến” Thiên Hoàng. Tôi muốn nói tới là Hoàng Cung nằm cách Nijo-jo không xa. Các bạn thấy Nhật Hoàng khi xưa (mà cho tới nay) chỉ có tiếng mà không có miếng, mặc dù là, trên nguyên tắc, có quyền lực tối thượng. Hữu danh vô thực!
     
    Kinkaku-ji và Kyoko-chi (Kính Hồ Trì), Kyoto
     
    Kinkaku-ji, Kyoto
     
    Kinkaku-ji, Kyoto
     
    (Còn tiếp)
    Kỳ sau: Hoàng Cung Kyoto