| Le's profileTrung Tâm Giáo Dục LÊ QU...PhotosBlogLists | Help |
Trung Tâm Giáo Dục LÊ QUÝ ĐÔN - Trang VÂN ĐÀI LOẠI NGỮ (蕓臺類語页)do Nhóm Cựu Học Sinh Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn Tự Do phụ trách. Mọi thư từ, hình ảnh hay tin tức xin gởi về vandailoaingu@hotmail.com |
||||
TẠP KÝ NHIỀU KỲ: MỘT CHUYẾN TÂY DU - TRẦN HIẾU ĐỄLời nói đầu
Trước tiên, xin được thanh minh đôi lời. Từ thuở đi học, chẳng bao giờ tôi qua được điểm trung bình trong môn Quốc Văn. Cho nên viết một bài văn xuôi cho suông sẻ là chuyện tôi ít dám nghĩ tới. Các bạn đọc cho vui. Nếu không xuôi tai, xin đừng chấp nhứt. Đa tạ.
Dốt văn từ thuở còn thơ,
Còn thi, còn vận, ngu ngơ tới giờ. LÁ THƯ THẦY NGUYỄN VĂN HẢI: SÁM HỐI VÀ THƯƠNG YÊU, THA THỨCác em: Nguyễn Thế Đức
Lê Quốc Hưng Trần Hiếu Đễ Trần Nguyên Hùng thân mến, Trong bóng đêm, thầy mò mẫm tìm hộp diêm dùng dở (chắc cũng đến trên dưới một năm rồi). Trong hộp chỉ còn đúng một que. Thật thận trọng, thầy đánh diêm lên. Bóng tối bị xua đi ngay bởi đốm lửa vừa rực sáng!
Vẫn trong bóng tối ấy thầy thấy hiện lên rất rõ một khuôn mặt còn rất trẻ, đầu hơi cúi xống, tỏ dấu ăn năn, thật tâm sám hối, chứ không nghênh ngang, đầy giận dữ như trước đây của một.. nghịch đồ! Que diêm tiếp tục cháy... cháy... cho đến cuối. Trước khi tắt, đốm lửa kịp bùng lên lần cuối. Và vẫn trong bóng tối ấy, thầy thấy hiện lên một khuôn mặt khắc khổ hơn nhưng lại hết sức hiền từ, khoan hòa, và lại còn khẽ mĩm cười lộ đầy vẻ thương yêu tha thứ... Các em rất thân thương của thầy ơi,
Trăm năm là kiếp con người, nhưng thử hỏi trên đời này mấy ai đã sống đến trăm năm? Thế tại sao cứ mãi làm khổ nhau mà không đối xử với nhau bằng TÌNH THƯƠNG và THA THỨ?
Thầy (NGUYỄN VĂN) HẢI, 20090903 LÁ THƯ KÍNH GỞI THẦY CÔ: QUE DIÊM CUỐI CÙNG... Trải qua các thời đại thì kẻ nghịch tử, phản đồ lúc nào cũng có, chỗ nào cũng có, nhưng đi khắp từ Đông sang Tây, từ Âu sang Á, chẳng có một dân tộc tự do nào lại chấp nhận, cổ võ hay tôn vinh những phần tử tự mình chối bỏ những giá trị nhân bản thật sơ đẳng như những người ấy...
Quý Thầy Cô của Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn,
Quý Thầy Cô rất yêu mến của chúng em, Xin Quý Thầy Cô cho phép chúng em được bắt đầu lá thư này bằng một câu chuyện nho nhỏ nhưng đã buộc chúng em phải suy nghĩ rất nhiều.
Lớp chúng em có một anh Trưởng Lớp rất hiền lành và tốt bụng. Năm 2006, khi được các bạn bên ngoài nhờ giúp tìm kiếm Thầy Tổng Giám Thị Võ Văn Bê hiện cư ngụ tại Chợ Gạo, Tiền Giang, anh ấy đã không ngần ngại nhận lời bất chấp đường xá cách trở, bất chấp đi lại tốn kém và bất chấp hoàn cảnh kinh tế gia đình rất eo hẹp. Ra đi từ tờ mờ sáng để còn về kịp trong ngày, không có lấy một con số, hay tên một con hẻm trong tay, anh ấy vẫn tìm tới được nhà của người Thầy cũ. Nhưng hôm ấy anh không may mắn: Thầy đã đi thăm rẫy từ sáng và sẽ không trở về để anh kịp gặp. Anh ngồi chơi với Cô một chút rồi cáo từ ra về không quên gởi lại một ít hiện kim biếu Thầy Cô làm quà. Chút hiện kim ấy, với chúng ta ở ngoài, chẳng đáng là bao, nhưng với gia đình anh bạn chúng em là cả một ngân khoản to lớn.
Rồi lần thăm viếng sau anh bạn và các bạn cùng lớp đã may mắn hơn, gặp được Thầy cũ để hàn huyên, để tâm sự và để kể cho nhau nghe những chuyện ngày xưa đã chẳng phai mờ vì năm tháng hay vì không gian cách trở. Thầy Bê vui mừng xen lẫn với bối rối vì Thầy chẳng nhớ được lấy một người ngày xưa là đứa nào, con của ai... Thầy cố đào xới trong tiềm thức nhưng sao hình ảnh thời ấy lu mờ quá, xa vời quá, mờ xa như những ước mơ của tuổi thanh xuân đã chẳng trở nên hiện thực... Những bức hình chụp Thầy Bê hôm ấy được gởi ra ngoài đã làm cho rất nhiều người xúc động.
Có người viết thư kể lại đã phải để cho những dòng nước mắt dâng trào, không ngăn lại được!
Cũng anh Trưởng Lớp này, trong một giai đoạn rất khó khăn, đã phải đem cầm những món đồ cuối cùng trong gia đình để có tiền chi tiêu qua ngày. Đem đến tiệm, người tiếp anh hôm đó, cũng là chủ tiệm, là một người Thầy khác dạy Quốc Văn ngày trước. Thầy nhận ra anh ngay vì sau bao nhiêu năm không gặp, vẫn giọng nói ồ ề, chậm rãi đó, vẫn dáng đi nhẹ nhàng, hiền hậu đó, người Thầy xưa, vốn là Giáo Sư Hướng Dẫn của lớp chúng em, làm sao quên được?
Trời ơi! Mày đó hả? Người Thầy thốt lên.
Hai Thầy trò gặp nhau trong hoàn cảnh như thế, vui sao kể xiết, nhưng có một cái gì đó xót xa, một cái gì đó nghẹn ngào chập chờn, ẩn hiện...
Một câu chuyện khác, chúng em xin kể về một nhà truyền giáo người Canada đã sang Việt Nam từ lúc tuổi đời còn thanh xuân, đã sống đời tận hiến để mang tình thương đến cho những kẻ khốn cùng: Cha Michel Laliberté, còn có tên Việt Nam là Hoàng.
Cha sinh năm 1915, sang Việt Nam năm 1938 khi còn đang là một chủng sinh dòng Chúa Cứu Thế. Chịu chức linh mục năm 1943, Cha Hoàng đã gần như sẽ chẳng còn bao giờ quay lại quê hương xứ Québec nếu Cha không bị trục xuất năm 1976, sau ba mươi tám năm tận tụy từ Bắc vô Nam dấn thân thi hành tác vụ một sứ giả của tình thương. Trong những năm ấy, Cha lập bệnh viện chăm sóc kẻ bệnh tật, Cha mở trường giúp các trẻ em nghèo có phương tiện theo đuổi việc học, không biết mỏi mệt.
Cha Hoàng có một cô học trò bé nhỏ mà Cha rất mực yêu thương như con của Cha. Người học trò ấy đã từng theo Cha và giúp Cha dạy học ở Thái Hà Ấp. Địa danh Thái Hà này, nếu như ngày xưa được xem là cái nôi của dòng Chúa Cứu Thế Thừa Sai, của yêu thương và của chia sẻ thì ngày nay, Thái Hà, cùng với tòa Khâm Sứ cũ, lại trở nên trung tâm điểm nơi xảy ra những bất công, những bắt bớ, những đàn áp. Cùng một chốn ngày trước, xưa vẳng tiếng trẻ thơ ê a, nghêu ngao những câu ca dao đơn sơ, những vần thơ thắm thiết, nay nhường chỗ cho những tiếng thét la, quát tháo của những kẻ đánh mất tình người, đánh mất lương tri, đánh mất nhân bản. Nhìn thấy trước được hiểm họa này, Cha Hoàng đưa toàn bộ ban giảng huấn của Cha và phần lớn các em học sinh cùng với gia đình của họ, hòa nhập với dòng hơn một triệu người lià bỏ ruộng vườn, khoảnh đất, nương khoai xuôi vào miền Nam tìm sự sống và tự do.
Người học trò bé nhỏ xưa là Mẹ của một người trong chúng em. Định cư tại Montréal, QC, Bà đã liên lạc lại được với Cha Hoàng ở thành phố Québec và khi còn khoẻ mạnh, Bà cùng gia đình vẫn thường hay lên thăm Cha. Cha Hoàng sống một đời sống khó nghèo, đơn sơ cho đến khi mãn phần. Ai cho Cha ít tiền hôm trước là y như ngày hôm sau, Cha gởi hết về Việt Nam cho những gia đình Cha quen biết vẫn còn ở trong nước và đang sống trong tình trạng khó khăn. Cha chẳng bao giờ nghĩ đến bản thân của mình, thậm chí có người trong chúng em thấy Cha bối rối khi bị phát hiện mang giày một chiếc có xỏ giây, một chiếc không; hay như lắm lúc Cha mang đôi vớ với hai chiếc khác màu.
Cuộc sống hơn chín mươi hai năm dài của Cha Hoàng Michel Laliberté được ghi ấn bằng những dấu chỉ của tình yêu và lòng thương xót, rất mực khoan nhân và rất đáng gọi là hy hữu. Hy hữu như cuộc đời của một người đã tự nguyện từ bỏ đời sống vật chất no đầy, dấn thân tới một miền đất xa lạ, khác biệt từ giọng nói, tiếng cười cho đến truyền thống, phong tục, thói quen. Hy hữu như những ngày, tháng cuối cuộc đời, hy hữu như những giờ phút Cha Hoàng vĩnh biệt cuộc sống.
Mùa hè năm 2007, Cha Hoàng lúc ấy đã ngoài chín mươi hai tuổi, nhờ người quen đưa Cha xuống Montréal thăm người học trò cũ. Cha muốn thực hiện cuộc viếng thăm này vì Cha biết đấy sẽ là lần sau cùng.
Cha đi thăm con lần này rồi chuẩn bị về với Chúa đây! Cha nói bằng tiếng Việt rất sành sõi.
Người học trò, lúc ấy đã gần tám mươi, nhớ mãi câu nói ấy ở trong lòng. Cho đến cuối tháng 10, năm 2007, trời vào thu đã da diết lạnh lẽo, quá nửa khuya, Bà chợt nhận được một cú điện thoại từ Québec, QC. Cha Hoàng gọi, hỏi thăm sức khoẻ của Bà và của cả gia đình. Cha Hoàng nói chuyện huyên thuyên một hồi những chuyện ngày xưa, những chuyện ngày nay. Rồi Cha chúc lành cho Bà trước khi cúp máy. Chứ chẳng có chuyện gì khẩn cấp đến nỗi Cha phải gọi giữa đêm hôm khuya khoắt, một điều Cha chưa bao giờ làm cả.
Như thể không có chuyện gì quan trọng dù Cha biết rất rõ có một chuyện lớn sẽ xảy ra và đã xảy ra: vài tiếng đồng hồ sau đó Cha trút hơi thở và mãn phần. Cú phone cuối cùng ấy Cha Hoàng gọi từ giường bệnh trong lúc Cha đang bị cơn sốt hành hạ vì vết mổ bị nhiễm trùng. Cha đã chẳng thố lộ cho ai biết rằng Cha đang nằm nhà thương từ hai ngày trước, rằng Cha đang đau đớn, và rằng Cha đang trong cơn thập tử nhất sinh.
Trong cơn thập tử nhất sinh của một đời người, Cha vẫn nhớ tới người học trò cũ của gần sáu mươi năm về trước.
Quý Thầy Cô rất yêu mến của chúng em,
Tình nghiã Thầy trò là một thánh vật được trao ban một cách nhưng không.
Gọi là thánh vật vì tình yêu thương ấy thánh thiện và bất diệt. Bên cạnh hằng trăm, hằng ngàn câu chuyện nêu cao tính cách cao quý của tình nghiã Thầy trò, chúng em muốn góp thêm hai câu chuyện bình thường ở trên, bình thường như những mẩu chuyện trong lúc trà dư tửu hậu, để kính xin được thưa rằng chúng em vẫn hằng nâng niu, vẫn hằng ấp ủ những giá trị thiêng liêng của mối liên hệ Thầy trò mà chúng em được thừa hưởng không điều kiện từ lúc còn thảnh thơi, biếng học, ham chơi cho đến ngày nay, với gánh nặng bản thân, gia đình, đất nước trên vai.
Không may mắn thay, từ những mâu thuẫn trước ngày 01 tháng 08 năm 2009 vừa qua, chúng em lại một lần nữa phải nhìn nhận rằng trải qua các thời đại thì kẻ nghịch tử, phản đồ lúc nào cũng có, chỗ nào cũng có, nhưng đi khắp từ Đông sang Tây, từ Âu sang Á, chẳng có một dân tộc tự do nào lại chấp nhận, cổ võ hay tôn vinh những phần tử tự mình chối bỏ những giá trị nhân bản thật sơ đẳng như những người ấy. Nhưng họ có bao nhiêu hay chỉ đếm được trên đầu ngón của một bàn tay; và họ làm được gì hay chỉ khua nên những âm thanh vang dội nghe lạch tạch như những viên pháo lép?
Quý Thầy Cô rất yêu mến của chúng em,
Trong cuộc sống, có những ước mơ đã trở thành hiện thực bên cạnh những giấc mộng tàn phai bị đẩy chìm vào quên lãng.
Cũng vậy, trong một đàn con, tàn nhẫn thay, chúng ta không thể chối bỏ sự hiện hữu của những đứa ngỗ nghịch, cãi lời Cha Mẹ, làm Cha Mẹ phiền lòng khôn nguôi. Nhưng may mắn thay, cũng còn có những đứa hiếu thảo, vâng lời Cha Mẹ, làm Cha Mẹ nở mặt hãnh diện. Lá thư này được gởi đến Quý Thầy Cô trong sự muộn màng, khi những đổ vỡ, mất mát đã xảy ra. Nhưng có một cái gì đó thôi thúc chúng em, như đã từng thôi thúc cô bé bán diêm phải đánh lên ánh lửa cỏn con dù biết đó là que diêm cuối. Giữa tối tăm muôn trùng, từ nguồn sáng nhỏ nhoi của tâm hồn ấy, chúng em vẫn còn nhìn thấy hình ảnh của Quý Thầy Cô là những người chúng em hằng kính trọng và yêu thương; giữa thét la kêu gào, trong một giây phút lắng đọng, chúng em vẫn còn nghe thấy những tiếng gọi, những lời khuyên của Quý Thầy Cô, dịu êm như những kỷ niệm một thời chúng em còn cắp sách đến trường.
Vâng, cho dù đó là que diêm cuối cùng, cho dù đó là một lần sau chót, chúng em vẫn phải đánh lên. Phải đánh lên một nguồn sáng nhỏ nhoi cho tâm tư được lắng đọng một giây, một phút.
Kính chúc Quý Thầy Cô vạn sự bình an.
Lê Quốc Hưng
Nguyễn Thế Đức Trần Hiếu Đễ Trần Nguyên Hùng LỜI CHÚC LÚC GIAO MÙA - VÂN ĐÀI (蕓臺)Đêm ba mươi, trong giấc mơ đơn sơ vẫn hằng ấp ủ,
Vân Đài (蕓臺), 20090125
CHÚC TẾT NĂM SỬU - SONG LONG (双竜)CHÚC TẾT NĂM SỬU
Hôm nay gần đến năm trâu,
Nâng ly cung chúc bớt sầu bớt lo. Chúc cho thân ấm khỏi co, Liệu cơm gắp mắm, bụng no mỗi ngày. Chúc cho còn “dốp” để cày, Kinh tế bầy hầy, sợ mất ốc gia. Chúc luôn Cô Bác bên nhà, Năm nay bớt khổ, khỏi la thấu trời. Chúc em thơ giữa chợ đời, Biết phân phải quấy, biết người giả chơn. Chúc người trong cảnh neo đơn, Sớm tìm tri kỷ, cho đờn đủ dây. Chúc người hạnh phúc tầm tay, Tâm thân an lạc, Tết này bình yên. Song Long (双竜), 20090125 MAI VÀNG - ANH ĐÀI (英臺),MAI VÀNG
Nâng niu, ôm ấp cành mai,
Cánh vàng, nhụy thắm, nhớ ngày xa xưa. Ngày xưa, tình đậm sâu chưa? Mượt mà, hoa, hạnh phúc vừa tầm tay. Vậy mà họa gửi tai bay, Sa chân một bước, canh bài bạc thay! Ngày nay, lang bạt xứ Đài, Dập vùi xứ lạnh, trần ai nỗi lòng. Mong sao chóng dứt cơn giông, Mai vàng rực rỡ, hương nồng quê ta. Viết từ vùng Tây Bắc Hoa Kỳ Anh Đài (英臺), 20090115 TỬ VI TRỌN ĐỜI QUA TỤC NGỮ, CA DAO VIỆT NAM - THẦY BÚA RÒIGIÁO ĐẦU
Năm nay, năm Sửu, chớ rầu, Chồng cày, vợ cấy, con trâu xuống đồng. Cô Ba muốn kiếm tấm chồng, Tránh người thất đức, cuồng ngông, bất tài. Cô rằng "Biết kiếm được ai?" Nhờ Thầy xủ quẻ có ngay khó gì. Bụng đầy Kinh Dịch, Kinh Thi, Càn Khôn Thầy nắm, Tử Vi Thầy làu. Ca dao, điển cố, thao thao, Vè trên, vế dưới, Thầy "xào" với sao. Quyện thi với bốc, quả cao! Tử Vi Trọn Gói giúp bao nhiêu người. Đọc xong, thấu hiểu bằng mười, Vui ba ngày Tết, cùng cười đầu Xuân. Song Long (双竜), 20081228
THẦY BÓI
Thầy Búa Ròi ơi, Thầy Bói Rùa! Phục Hy, dịch, toán, dễ nào thua. Vô Cực, Lưỡng Nghi, rao giữa chợ, Âm Dương, Tứ Tượng, bói quanh chùa. Thi vận Thầy lồng vô Bát Quái, Tử vi lá số vạn người mua. Xủ quẻ đầu năm tiêu vận rủi, Lỡ thành triệu phú đỡ te tua! Song Long (双竜), 20090116
Thầy bói có nhiều loại.
· Thầy bói nó đâu đúng đó là loại thầy bói giỏi khôn cùng, khỏi nói ai cũng biết.
· Thầy bói nói đâu sai đó cũng là loại thầy bói xuất chúng vì chỉ cần nghe những gì thầy nói rồi suy ngược lại thì thiên cơ sẽ khả lậu ngay!
· Thầy bói vừa đúng vừa sai là loại thầy bói lèm bèm, chẳng đáng tin cậy!
Tôi là Thầy Búa Ròi, và tôi thuộc loại thầy bói thứ nhất. Tôi đoán chưa bao giờ sai và khoa bói toán do tôi tình cờ khám phá trong một cơn bệnh ngặt nghèo, thập tử nhất sinh đã được người đời truyền tụng là xuất phát từ cõi lòng chân thật và bình dị của dân gian, qua nhận thức và cảm xúc của con tim rung động với ngoại cảnh. Khoa bói toán ấy có căn bản dựa trên kho tàng ca dao, tục ngữ vốn là một gia tài phong phú của văn hóa Việt Nam.
Năm nay Thầy Búa Ròi tôi khai mở từ tâm, ra tay cứu độ nhân sinh.
Vậy nên mới có trang Tử Vi Trọn Đời này.
Xin kính mời Quý Thí Chủ thập phương chiêm niệm. Thơ - CÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC IVCÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC IV
CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNGLÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - CÁI CHẾT
Cuộc sống ngập tràn những thử thách, khổ đau, vui ít, buồn nhiều.
Sinh, lão, bệnh, tử, ai là người không phải gánh chịu, nhất là cái chết, một kinh nghiệm buồn thảm, thê lương, đôi khi lại còn vô lý đối với tất cả những ai chưa một lần trải qua.
LÁ THƯ TỪ VIỆT NAM: LẦN CUỐI ĐẾN VIẾNG THĂM CÔ NGUYỄN VĂN HẢI
Bạn hữu Lê Quý Vân Đài thân mến,
Trưa nay, Đ. cùng C. T. và R. T. lên Bình Dương kính viếng linh cữu Cô Nguyễn Văn Hải.
AI TÍN - CÔ NGUYỄN VĂN HẢI KHÔNG CÒN NỮA
Trang Vân Đài Loại Ngữ, cùng với các Cựu Giáo Sư và Học Sinh Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn tại hải ngoại cũng như tại quê nhà rất đau buồn báo tin
Bà Nguyễn Văn Hải
Nhũ danh Nguyễn Tiến Quỳnh
Pháp danh Quỳnh Giao
Sinh năm 1933 tại Hà Nội
đã tạ thế lúc 11:40 tối ngày mùng 04 tháng 10 năm 2008
Huởng thọ 75 tuổi
LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - TẠ TỪ
Có nhiều cuộc tình tan vỡ chỉ vì một lần lỗi hẹn.
Để rồi mãi mãi ngàn sau, có đi từ Âu sang Á, từ Đông sang Tây, qua Paris, London, New York, Boston hay Sydney, Melbourne, Tokyo, Seoul... cũng chẳng tìm được cơ hội một lần nữa. LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - MỘT LẦN RA ĐI
Một đoàn tàu trong sân ga chuẩn bị lăn bánh.
Giữa những tiếng nói, tiếng khóc, tiếng cười là những tâm trạng khác biệt. Tất cả tề tụ về đây, trí thức có, dân dã có, lịch lãm có, phong trần có, trà trộn vào nhau trong một khung cảnh đa dạng. THƯ GỬI CÁC EM HỌC SINH THÂN YÊU CỦA TÔI - THẦY NGUYỄN VĂN HẢI
Bình Dương, ngày 26/6/2008
Các em học sinh thân yêu của Thầy!
Chiều 23/6/2008, tiễn vợ chồng Đôn về xong, Thầy mang thư và ảnh của các em gửi vào trong cho Cô xem. Xin đọc tiếp... LÁ THƯ NGUYỄN THẾ ĐỨC: KHÔNG GIAN CÁCH TRỞ, THỜI GIAN QUA MAU
Hôm trước, trong lá thư thay mặt các Bạn thăm hỏi, ủi an Thầy Cô lúc cơn hoạn nạn, tôi có viết rằng:
Một bản nhạc thật xưa cũ gợi nhớ lại những tháng ngày chúng con sẽ mãi mãi nâng niu.
Có nhiều Bạn đã gởi mail cho trang Vân Đài Loại Ngữ thắc mắc hỏi rằng bản nhạc ấy là bài gì, lời hát ra sao để có thể làm chúng ta nhớ lại những kỷ niệm êm đềm, ngọt ngào. LÁ THƯ TRẦN HIẾU ĐỄ - ĐÔI LỜI CẢM TẠ
Các Bạn thân mến,Thấm thoát đã hơn hai tuần từ sau ngày tin tức về hoàn cảnh của Thầy Cô Nguyễn Văn Hải được phổ biến.
LÁ THƯ NGUYỄN THẾ ĐỨC: VÀI HÀNG KÍNH THĂM THẦY CÔ NGUYỄN VĂN HẢI
Dòng thời gian vẫn lẳng lặng êm trôi,
Đẩy kỷ niệm một thời vào quên lãng. Để một hôm có nắng chiếu qua sân Ta lại nhớ, lại nâng niu ấp ủ... Vân Đài, Kỷ niệm còn mãi để nâng niu.
Một buổi tối thật yên bình, lắng đọng.
Một bản nhạc thật xưa cũ gợi nhớ lại những tháng ngày chúng con sẽ mãi mãi nâng niu.
LÁ THƯ TRẦN NGUYÊN HÙNG: THẦY CÔ NGUYỄN VĂN HẢI
Câu chuyện mà tôi sắp kể là một câu chuyện buồn.
Mặc đầu nó đuợc bắt đầu bằng một giấc mơ rất đơn sơ, giản dị với hy vọng cái kết cuộc cũng sẽ rất bình thường, không sôi nổi. Nhưng thực tế nhiều khi không phải như ý mình mong muốn. LÁ THƯ TRẦN HIẾU ĐỄ - THẦY CÔ NGUYỄN VĂN HẢI
“Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí!” Mới đưa Thầy Phê đây, giờ tin buồn lại đến nữa.
NGỠ NGÀNG LẠI MỘT MÙA XUÂN - LÊ QUỐC HƯNG (黎國興)
Cánh én lượn Xuân nay về nữa
Mai nở vàng Tết nữa sao đây CHÚC TẾT THỜI ĐẠI - SONG LONG (双竜)
Sáng nay, mùng một Tết Ta,
Sẵn đây xin chúc nhà nhà yên vui VÂN ĐÀI DIỄN NGHIÃ (蕓臺演義) PHẦN THỨ NĂM - BÙI KHƯƠNG BỘI HOÀN VÀ BÀI THƠ CHIỀU HẠ EM RA PHỐ - VÂN ĐÀI
Tuổi học trò bay mất
Lúc còn ở nhà thì mùa hạ, đối với tôi, đồng nghiã với những cơn mưa tầm tã.
Mưa như trút nước, thấm ướt cả một quãng đời thơ ấu và lưu lại những dấu ấn cho đến ngày hôm nay. LÁ THƯ VÂN ĐÀI: HỘI CHỨNG TRONG LUỒNG - VÂN ĐÀI (蕓臺)
HỘI CHỨNG TRONG LUỒNG
tiếp theo LÁ THƯ VÂN ĐÀI: CÁI GÌ NGƯỜI TA LÀM HỎNG THÌ MÌNH CHỮA LẠI LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - KỶ NIỆM (紀念)
Kiếp nhân sinh nhỏ bé, Con người chẳng là chi Một mai khi từ biệt Mang theo được những gì? Văn hóa ngoài luồng
Chẳng hiểu ai chế ra cái chữ ngoài luồng, đặc biệt là chữ luồng ở đây nghe... tầm bậy hết sức! SỚ TÁO… SỌN – TƯ MÃ TAM QUÁI THẦN TÁO (司馬三怪神竈)
Muôn tâu Thượng Đế,
Thần đây Táo... Sọn,
Cúi đầu ngả nón
Kính chúc Ngọc Hoàng
Sống lâu vạn tuế!
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU CÙNG GIA ĐÌNH THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ
Một chuyến đi đã được chấp nhận, chờ đợi từ bao lâu vẫn có thể đến bất ngờ. Sự bất ngờ dành cho những người ở lại. Sự ngỡ ngàng xâm chiếm tất cả mọi người chúng tôi. Kiếp nhân sinh mỏng manh như hạt sương ban mai, một chút nắng chiếu qua cũng đủ làm tan biến. Muôn ngàn khốn khó vây quanh càng làm cho những ngày tháng tạm dung của cuộc sống con người thêm ngắn ngủi. Xin đọc tiếp...
AI TÍN - THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ KHÔNG CÒN NỮA.
Tôi treo chữ “tâm” là để tự mình cảnh giới đừng phạm nhiều sai lầm trong cuộc đời. “Tất nhiên là tôi cũng có sai phạm, nhưng mình nên cố giữ những sai phạm đó càng ít, càng nhỏ thì càng tốt…, coi đó như một ngọn lửa thiêng soi sáng cho mình trong những hoàn cảnh khó xử, chứ quả thực không dám nhận mình là đã xứng đáng với chữ “tâm” như người xưa dạy... Đó là những lời cuối cùng Thầy Đoàn Văn Phê nhắn nhủ với các môn sinh qua bức thư viết tay Thầy gởi ra hải ngoại ngày 27 tháng 02 năm 2007. Thầy Đoàn Văn Phê không còn nữa. Xin đọc tiếp...
CHO TÔI MỘT LẦN THÔI - ANH ĐÀI (英臺)
Mỗi người trong chúng ta, khi đến tuổi nào đó, không ít thì nhiều, sống bằng kỷ niệm. Ai trong chúng ta đã không khỏi bồi hồi khi nhớ đến những góc phố, những con đường đã cùng cố nhân sánh vai? Ai có thể quên được miếng xoài chua, ly chè ngọt mà chúng ta đã ăn vặt, thuở học trò. Rồi những lời giảng bài vang vang, những mối tình vụn vặt được ghi vội trên mặt bàn - những kỷ niệm của một quãng đời ngây thơ, đẹp đẽ. Để đến khi đã quá mệt mỏi với cuộc sống chạy đua hiện tại, ai trong chúng ta lại chẳng có một thoáng mong được một lần, trở về với những kỷ niệm đó, của một thời đã qua mà giờ đây đã trở thành vô giá? Một lần, dù chỉ một lần thôi… Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - THÁNG MƯỜI MỘT
Tháng Mười Một, theo niềm tin Ki-tô giáo, là tháng đặc biệt dành cho sự thông công với các linh hồn đã khuất. Trong khoảng thời gian này, người Ki-tô hữu nhớ tới những người thân, Ông Bà, Cha Mẹ đã không còn có thể ở lại để chia sẻ với chúng ta những niềm vui, những nỗi buồn, những hân hoan hy vọng hay những ưu tư lắng lo. Tháng Mười Một, trang Vân Đài Loại Ngữ có hai cái tang. Xin đọc tiếp...
THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
Người ta cho rằng khi một người nằm xuống, một vì sao trên trời sẽ sụp tắt. Hôm qua ngày 03 tháng 11 năm 2007, những người dân sinh sống ở vùng thủ đô Bruxelles thuộc Vương Quốc Bỉ, đã không còn nhìn thấy chiếu sáng nữa vì sao bản mệnh của Thân Mẫu Bạn Hữu Nguyễn Trần Cao Huỳnh lớp Chín Bốn (1974-1975) Xin đọc tiếp...
THƯ GỬI CÁC EM CỰU HỌC SINH TRUNG TÂM GIÁO DỤC LÊ QUÝ ÐÔN (THẦY NGUYỄN THẤT HIỆP, GIÁO SƯ TOÁN, 20071002)
Vài cảm nghĩ về các học sinh của Trung Tâm Giáo dục Lê Quí Đôn
Tôi đã tham dự nhiều buổi họp mặt của các học sinh cũ của Trung Tâm Giáo Dục Lê Quí Đôn. Nhưng các buổi họp mặt này cũng là của những nhóm bạn cùng lớp, hoặc cùng năm học. Qua những buổi họp mặt này, tôi đã tìm lại được một chút tình cảm của những năm còn dạy học tại Trung Tâm Giáo dục Lê Quí Đôn. Những tình cảm thật trong sáng, đậm đà và vui tươi. Và cũng nhờ những buổi họp mặt này, tôi được biết tình trạng cuộc sống và sinh hoạt của các em trong hiện tại. Xin đọc tiếp...
CHUYỆN HAI NGƯỜI – SONG LONG
Qua các bài viết của Bạn Trần Nguyên Hùng đăng trên Vân Đài Loại Ngữ, chúng ta đã thấy những kỷ niệm vụn vặt thuở cắp sách đến trường thật là dễ thương và đáng nhớ. Trong lần họp mặt vừa qua, những kỷ niệm về Thầy Cô, bạn bè lại được nhắc đi nhắc lại với trìu mến, nhớ nhung lẫn tiếc nuối. Tuy nhiên, những kỷ niệm được nhắc đến nhiều nhất vẫn là những mối tình tuổi học trò. Chàng này để ý cô nọ, nàng đó dọ hỏi anh kia. Xin đọc tiếp... TÔI ĐI HỌC - THANH TỊNH
Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều, và trên không có những đám mây ban bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường. Xin đọc tiếp... ÔN CỐ TRI TÂN - BÙI KHƯƠNG BỘI HOÀN
"Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn, đống rác giữa đô thành" Thưa các bạn hữu, Trên đây là tựa một bài báo mà cách nay gần bốn mươi năm về trước, ba mẹ tôi đã cho tôi đọc sau khi đã xem xong. Gần bốn mươi năm sau, tôi vẫn còn nhớ như in hàng tựa cùng nội dung bài báo thì các bạn đủ biết lúc đó nó đã gây sốc cho trí óc non nớt của tôi như thế nào! Xin đọc tiếp... LÁ THƯ TRẦN NGUYÊN HÙNG - TRƯỜNG LỚP TÔI - Thơ SONG LONG
Không bao giờ tôi có cái tư tưởng ngông cuồng dùng cây viết để khoe khoang về cái lớp Chín Bốn của tôi. Không bao giờ! Những giòng chữ mà Quý Thầy Cô và các Bạn đang đọc đây là kết quả của nhiều lần tôi tự hỏi, nên hay không nên viết lại những những kỷ niệm của một thời đã rất xa mà mỗi khi nhớ đến, chúng ta không khỏi bâng khuâng, ngậm ngùi. Và rồi một hôm đọc trên trang Vân Đài Loại Ngữ, thấy Vân Đài đã mượn câu chuyện một anh chàng lọ mọ vượt đường trường, lấy cớ tới xin kẹo để mong được gặp người trong mộng nhớ thương mà viết rằng: ...Và nói những điều chưa kịp nói Không thôi mai mốt lỡ anh quên Vân Đài, Halloween xin kẹo Tôi mới nhận thức được tính cách khẩn thiết phải ghi lại những mẩu chuyện vụn vặt, nghe ra rất tầm thường, nhưng tới một lúc nào đó sẽ trở nên những thứ quý giá nhất trên đời không của cải thế gian nào có thể đánh đổi được. Xin đọc tiếp... LÁ THƯ TRẦN TRỌNG HUY - TẤM CHÂN TÌNH...
Các Bạn Thân Mến, Thắm thoát chúng ta gặp nhau đã hai tuần rồi; những kỷ niệm xa xưa bộc lộ bằng những ánh mắt chân tình cùng những lời nói đùa nghịch của thuở thơ ngây là những gì còn vương vấn hôm nay đây. Hy vọng rằng khoảng thời gian ngắn ngủi của buổi họp mặt vừa rồi sẽ là chât xúc tác cho những lần gặp gỡ sau này. Cái tâm trạng như Quốc Hưng diễn tả,"Sự bồi hồi không lộ ra bằng cử chỉ. Sự xúc động không thốt được bằng lời” sẽ được gìn giữ, trân trọng như là một món quà trong quãng hành trình còn lại của cuộc đời mỗi chúng ta. Xin đọc tiếp... LÁ THƯ TRẦN NGUYÊN HÙNG - CỐ NHÂN
Ba mươi năm hơn, ngôi trường xưa còn đó, Nghe nói không đổi nhiều, chỉ vắng cố nhân thôi. Cùng với những nốt nhạc nhẹ nhàng, khoan thai của giai điệu bài tình ca My Memory (Park Yeong Won, Ryu), hai câu thơ trên, trích từ bài thơ Trường Cũ... Người Xưa của Lê Quốc Hưng, dìu đưa chúng ta trở lại khung trời yêu thương của tuổi thơ dại: khung trời Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn. Xin đọc tiếp... THƠ HAI CHỮ - TRẦN NGUYÊN HÙNG
Hưng, Đễ và các bạn thân, Moa hổng biết làm thơ thế nào cho hay. Làm được vài bài thơ tự mình cho là hay thì thiên hạ bảo nhau thằng đó làm thơ... lời nhiều, ý ít... lại đâm rỗng bài... Buồn quá moa bèn khăn gói đi Ba-Lê tầm sư học đạo vì nghe nói có Bùi Thi Nương làm thơ hay lắm, hiện đang xuống núi cứu nhân độ thế! Xin đọc tiếp... LÁ THƯ TRẦN NGUYÊN HÙNG - ĂN PHỞ BI-DA Ở DƯỚI NHÀ
Ở Paris, quận Mười Ba, có hai tiệm phở Bi-Da, cách nhau không xa.
Ghé Paris chỉ có vài tiếng đồng hồ nên đám bạn cũ mượn cớ đi ăn phở, cốt chỉ là để gặp nhau nói chuyện ta bà, chuyện ố-là-la.
Xin đọc tiếp... LÁ THƯ NAM CHI (南支) - NHỮNG CHIẾC BÁNH
Kính xin được chia sẻ với Quý Thầy Cô và các Bạn.
Xin đọc tiếp... LÁ THƯ LÊ QUỐC HƯNG - BÀI THƠ CHIỀU HẠ EM RA PHỐ
Lê Quốc Hưng giới thiệu
CHIỀU HẠ EM RA PHỐ Thơ Bùi Khương Bội Hoàn Nhạc Trần Nguyên Hùng Thơ là kỷ niệm, là những gì được gói ghém tự đáy lòng. Cho nên thơ lúc nào cũng hay, dù cho không hay đối với người đọc thì cũng hay đối với người đã đem tâm sự của mình đễ thố lộ với nhân gian.
Xin đọc tiếp... VÂN ĐÀI CHÍ DỊ (蕓臺志异) - BỒ NAM CHI (蒲南支)
Nho sinh họ Nguyễn, tên tự Thế Đức, hàng xóm láng giềng thường gọi là Nguyễn Sinh, một hôm nằm mộng thấy mình lạc tới một chốn nhìn lạ lắm. Lúc choàng tỉnh dậy, lòng dạ bâng khuâng, ngút ngàn, rộn ràng, ngổn ngang... rồi tịnh an, nhẹ nhàng. Xin đọc tiếp...
THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ - LÁ THƯ HỒI ÂM - TRẦN HIẾU ĐỄ
THƯ HỒI ÂM KÍNH GỬI THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ Kính thưa Thầy, Đầu thư, chúng em xin kính chúc Thầy cùng gia quyến được an khang và thịnh vượng, riêng Thầy, thân tâm thường an lạc. Xin đọc tiếp...
THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ - LÁ THƯ VIẾT TAY CỦA THẦY TỪ VIỆT NAM
Thư cảm ơn của Thầy Đoàn Văn Phê. Thân gởi em Trần Nguyên Hùng và các cựu học sinh TTGD Lê Quý Đôn. Trước hết tôi hết sức trân trọng những tình cảm thân thiết, quý báu mà các em đã dành cho tôi. Các em học với tôi từ hơn ba mươi năm trước mà đến nay vẫn không quên tôi thì thực là một niềm an ủi sâu sắc đối với tôi và những người làm nghề dạy học như tôi. Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ NAM CHI (南支) - KHAI BÚT ĐẦU XUÂN
Đất Trời bước nhẹ sang một năm mới. Năm cũ chấm dứt cùng lúc với chương trình vận động quyên góp giúp Thầy Đoàn Văn Phê. Xin đọc tiếp...
THƯ CẢM TẠ - TRẦN HIẾU ĐỄ
Mặc dù ngôi trường của chúng ta là một trong những trường xưa nhất Việt Nam, nhưng Trung Tâm Giáo Dục Lê Quý Đôn lại “sinh sau đẻ muộn”. Tuy vậy, trường chúng ta vẫn có nhiều truyền thống tốt đẹp như giúp đỡ thầy xưa, bạn cũ trong những lúc khó khăn. Xin đọc tiếp...
THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ - DIỄN BIẾN CHƯƠNG TRÌNH LẠC QUYÊN
Trong lúc Nguyễn Thế Đức đến gặp Vân Đài để cùng nhau thay mặt nhóm miền Đông Canada gởi quà về Việt Nam trong chương trình lạc quyên giúp tiền thuốc men cho Thầy Đoàn Văn Phê, tôi ngồi một mình viết những dòng chữ này. Trời hôm nay lạnh lắm, -18oC, lại có gió và độ ẩm lên tới 78%. Tuyết rơi lất phất làm mọi việc di chuyển càng thêm phức tạp. Xin đọc tiếp...
THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ - LÁ THƯ TRẦN HIẾU ĐỄ - NGUYỄN HOÀNG CHƯƠNG
Từ San Jose, Bạn Hữu Trần Hiếu Đễ đã gởi lời kêu gọi sau đây: ...Xin xem forwarded email từ Hùng để biết rõ hơn về tình trạng hiện nay của thầy Phê, dạy Việt văn... Từ Sydney, Bạn Hữu Nguyễn Hoàng Chương đã gởi lời kêu gọi sau đây:
Thưa Thầy Diệm và các bạn thân mến, Xin Thầy và các bạn xem đọc mail của bạn Trần Nguyên Hùng, Trần Hiếu Đễ và Lê mạnh Hòa về việc kêu gọi sự giúp đỡ của tất cả chúng ta đối với Thầy Đoàn Văn Phê (Thầy dạy môn Việt Văn). Lần này, cũng như lần trước xin mong các bạn huởng ứng gửi cheque về địa chỉ của tôi, rồi tôi sẽ tập trung chuyển về cho bạn Trương Nhựt Đôn, VN để Đôn sẽ làm một chuyến đến thăm thầy Phê. Xin đọc tiếp...
THẦY ĐOÀN VĂN PHÊ - LÁ THƯ TRẦN NGUYÊN HÙNG
Hôm trước, lúc ăn cơm trưa với Nguyễn Thế Đức ở trong chỗ làm, Đức có cho tôi một cái thẻ để gọi điện thoại đường xa. Nhận của Đức nhưng chẳng biết sẽ dùng làm gì, gọi cho ai, nên bỏ vào túi rồi bẵng đi một thời gian quên luôn mất. Hôm vừa qua lại nhận được e-mail báo tin Thầy Đoàn Văn Phê, trước dạy chúng tôi môn Quốc Văn năm lớp Bảy (1972-1973), đang bệnh nặng, lại sẵn có cái thẻ Đức cho hôm nọ nên tôi đường đột gọi về cho Thầy. Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ LÊ QUỐC HƯNG - LẬP ĐÔNG 2006
Kính Chào Quý Thầy Cô, Thân Chào Các Bạn Hữu, Xin cám ơn Vân Đài và Nam Chi đã tin tưởng, giao phó trọng trách viết lá thư ngỏ mùa Đông cho trang Vân Đài Loại Ngữ. Cũng xin cám ơn bạn Bùi Khương Bội Hoàn đã viết giúp những bài thơ lồng cho lá thư ngỏ này. Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ TRẦN NGUYÊN HÙNG - MỘT CHUYẾN VIẾNG THĂM
Đằng sau hình ảnh Vị Thầy nghiêm nghị và khô khan ấy là một con người hiền hòa, chất phác và có lòng mộ đạo thuận thành. Thầy Tổng Giám Thị Võ Văn Bê của chúng ta đó. Ngày hôm 20 tháng 11 năm 2006, cũng như hàng tháng, Thầy lên chùa cúng Phật và chỉ trở về để ngạc nhiên nhìn thấy những người khách lạ đến viếng thăm. Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - VẦNG TRĂNG CỦA TÔI
Làm người, không ít thì nhiều, ai cũng có những vị Thầy Cô đáng kính để nhớ mãi; những người bạn thân quen để còn gọi nhau là bằng hữu. Bây giờ tất cả đã trở thành kỷ niệm. Kỷ niệm là vầng trăng soi lối để tìm về với nhau. Dưới ánh sáng vằng vặc và diệu vợi, chúng ta bước tới, thơ ngây như ngày nào, lòng tràn đầy hy vọng và tin yêu. Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - TÌM NHAU
Đang tính đi thì chợt có chuông reo. Trở vào nghe điện thoại thì không ngờ lại có tin vui! Thầy Lê Hà Quảng Lan mới đây có kể về việc Thầy gặp lại một người học trò cũ mà Thầy đã bỏ công tìm kiếm từ bao nhiêu lâu nay như vậy đó! Trang Vân Đài Loại Ngữ xin được chia vui cùng Thầy Lê Hà Quảng Lan và người bạn TTGD Lê Quý Đôn cũ. Chúng tôi cũng xin cám ơn các bạn bè gần xa đã phụ giúp chúng tôi một tay trong công việc nối lại liên lạc giữa Thầy Cô và bạn bè thân quen. Xin đọc tiếp...
LÁ THƯ NAM CHI (南支) - MÙA THU VÀ TÌNH YÊU Mùa thu, đất trời khoác áo màu tình yêu. Tình yêu chắc hẳn phải là thơ mộng và đậm nét, đã in dấu trong tâm khảm và tiềm thức của thi nhân. Thế nên, cho dù tuổi phong sương, con người ta vẫn gắng đi tìm. Anh muốn tìm quãng đời nào thơ dại, Em ngây thơ ngần ngại chiếc hôn đầu. Lê Quốc Hưng, Tìm Lại Ngày Xưa. Xin đọc tiếp... LÁ THƯ VÂN ĐÀI (蕓臺) - CUỐI HẠ Cùng tất cả Quý Vị, Ngoảnh mặt nhìn lại một khoảng thời gian khá dài, làm sao con người bé nhỏ, yếu đuối của chúng ta không khỏi bồi hồi suy nghĩ. Những thành tựu vang vọng không cho chúng ta chế ngự được cái vật thể vô tình cứ thản nhiên gõ tiếng khiến hoa lá đổi màu, làm cuộc đời tan biến... Xin đọc tiếp... THƯ CÁC THẦY CÔ CŨ
TÀI LIỆU THAM KHẢO
Xin nhấn vào đây để được dẫn đến trang này. CHỢT NHƯ DĨ VÃNG LẠI QUAY VỀ... - THỦY CÁC (水阁), VÂN ÐÀI (蕓臺)
NHỮNG DÒNG THƠ CŨ - VÂN ÐÀI (蕓臺)
LIỀU THUỐC BỔ NGỬA
CÁC TRUYỆN NGẮN NHẬN ĐƯỢC
Thơ - CÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC IIICÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC III
Thơ - CÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC IICÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC II
Thơ - CÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC I CÁC BÀI THƠ NHẬN ĐƯỢC I
|
||||
|
|